Couple: ChinParu.
Rating: G
đây là fic đầu tay của bạn đấy ợ >.<
đoạn nội tâm của Yui bạn thấy diễn đạt chưa sâu lắm. để hôm nào rãnh bạn edit lại. không rãnh thì thôi vậy :D
Cám Ơn Vì Đã Xuất Hiện Trên Thế Giới Này
_ Hôm nay, tớ sẽ thông báo tốt nghiệp.
Em như chết lặng khi nghe những lời chị nói. Từng chữ, từng chữ một vẫn còn vang động trong đầu em. Em nhìn thẳng vào chị, mong chị nói với em, những điều em vừa nghe được không phải là sự thật. Nhưng không, chị không nhìn vào em.
Tất cả mọi người bắt đầu đi đến bên chị, động viên có, vui mừng có, đau buồn cũng có. Còn em, chỉ có thể đứng bất động tại đó, không dám ngẩng đầu lên. Em sợ khi nhìn chị như thế, em sẽ òa lên mà khóc như một đứa trẻ mất.
***
_ Tôi. Itano Tomomi, sẽ tốt nghiệp khỏi AKB48.
Phải, chị đã nói điều đó. Thật sự đã nói ra. Khi nhìn chị bước từng bước ra ngoài để thông báo điều đó. Em muốn chạy lại nắm tay chị, ôm lấy chị. Xin chị đừng đi, đừng rời xa em. Nhưng em không thể. Em biết mình không thể ích kỷ như thế, em biết mình không thể giữ chị mãi bên mình được. Và em càng biết rõ, chị vốn dĩ không thuộc về em. Nên em chỉ có thể đứng đó và nhìn chị bước đi từng bước một.
Giờ đây, khi nghe chị nói những lời đó, thì em biết, chị thật sự đã rời xa em.
Đau lắm. Tim em như thắt lại khi nghĩ đến việc sau này không thể ở bên cạnh chị được nữa. Nước mắt em bắt đầu rơi. Em không muốn như thế này, em thật sự không muốn khóc trước mặt chị. Nhưng em không thể cầm được nướt mắt được nữa.
Khi càng nghĩ đến chị thì em càng bắt đầu khóc lớn hơn. Mọi người đến dỗ dành em, nhưng tâm trí em giờ đây không thể nghĩ được gì nữa. Ôm chầm lấy người đứng bên cạnh mình, mà không cần biết người đó là ai. Và em tiếp tục khóc như một đứa trẻ bị lấy mất thứ mà mình yêu thích.
_ Paru-chan!!
Một giọng nói quen thuộc vang lên. Em nhận ra có người đang đi đến bên cạnh mình, vòng tay ôm lấy mình. Là chị. Chính là chị. Chị đã gọi tên em. Em buông người bên cạnh ra và chạy đến ôm lấy chị. Em ôm chị thật chặt, như sợ chỉ cần nới tay ra thì chị sẽ biến mất. Em khóc càng lúc càng lớn hơn.
_Paru-chan. Chị xin lỗi.
Chị vẫn ở đó và ôm lấy em. Còn em thì tiếp tục khóc ngon lành trên vai chị. Không quan tâm tất cả mọi người đang nhìn em như thế nào. Chỉ biết giờ đây em đang ở trong vòng tay chị, nó rất ấm áp. Thật sự rất ấm áp. Nhưng sao tim em đau thế này.
***
Hôm nay là ngày đầu tiên sau khi chị tốt nghiệp, cũng là ngày đầu tiên em không có chị bên cạnh. Ngày tốt nghiệp trông chị thật đẹp. Như mùa thu năm em 17 tuổi, khi em bắt đầu yêu chị. Hôm đó là lần đầu tiên chị gọi em là Paru-chan và cười với em. Chị cười đẹp như một thiên thần, không hiểu sao trong khoảng 1 giây tim em như lỗi nhịp. Từ ngày đó em bắt đầu chú ý đến chị. Và chị cũng nói chuyện với em nhiều hơn, thường xuyên quan tâm đến em, gọi em là Paru-chan.
Tất cả mọi người đều thắc mắc trước những ngày chị tốt nghiệp em là người khóc nhiều nhất. Nhưng đến ngày cuối cùng tại sao em lại không khóc. Bởi vì hôm đó em đã hứa với chị phải không. Em đã hứa với chị sẽ không khóc nữa. Em đã hứa với chị ngày cuối cùng sẽ tiễn chị với một nụ cười trên môi.
*Flashback
_ Itano-san.
_ Xin lỗi! Chị làm em thức giấc àh?
_Không ạ. Em trả lại áo khoác cho chị nè, cám ơn chị. Itano-san!
Em nói khi nhìn thấy chiếc áo khoác quen thuộc của chị, nó đang nằm trên vai của em. Chị đã dùng nó đắp cho em khi nhìn thấy em ngủ gục trên bàn. Chị luôn như thế, luôn quan tâm đến em từ những chuyện nhỏ nhặt nhất.
_ Mấy ngày nay chắc em rất mệt nhỉ? Nếu không em đã không ngủ gục ở đây.
_ Không mệt. Đây là buổi biểu diễn tốt nghiệp của chị, em nhất định phải cố gắng làm tốt nhất.
_ Xin lỗi em, Paru-chan. – Chị nói khi cúi mặt xuống đất.
_ Ểh? Sao chị lại xin lỗi em?
_ Vì mấy ngày hôm nay đã làm em đau buồn đến thế, rơi nhiều nước mắt đến thế. Chị đã quyết định tốt nghiệp mà không nói trước với em. Chắc lúc đó em rất hụt hẫng nhỉ? – Chị vẫn tiếp tục nói mà không nhìn vào em
_ Chính em mới là người phải xin lỗi chị. Xin lỗi chị vì đã làm chị lo lắng cho em.
_ Đồ ngốc này – Chị đưa tay lên xoa đầu em như một đứa trẻ.
_ Ngày mai là ngày cuối của chị rồi nhỉ.
_ Uhm!
_ Em hứa với chị, em sẽ không khóc nữa. Ngày mai em nhất định sẽ cười thật tươi để tiễn chị. Em muốn cho chị thấy em đã trưởng thành, không còn là đứa trẻ của ngày nào nữa.
Em nhất định phải ổn. Chị còn rất nhiều việc phải làm sau khi tốt nghiệp, em không muốn để chị phải bận tâm về em nhiều thứ như thế. Em phải để chị yên tâm mà tốt nghiệp.
_Paru-chan. – Chị gọi tên em và sau đó nhẹ nhàng ôm lấy em. Đây là lần thứ hai em cảm nhận được sự ấm áp trong vòng tay của chị.
_ Trong mắt chị em vẫn luôn là một đứa trẻ. Hãy luôn chỉ là đứa em gái dễ thương của chị như thế này nhé.
Đó là lý do tại sao em luôn giấu kín tình cảm của mình dành cho chị một cách đau khổ như thế. Vì đối với chị em chỉ là một đứa em gái mà thôi. Trong lòng chị chỉ có chỗ cho duy nhất một người. Là người đã ở bên cạnh chị từ lúc bắt đầu. Maeda Atsuko-san.
Nếu như nói thế giới của em là chị, thị giác của em chỉ có thể nhìn về phía chị, thính giác của em chỉ để nghe những gì liên quan đến chị thì chị ngược lại. Tất cả mọi thứ của chị đều thuộc về chị ấy. Niềm vui của chị, hạnh phúc của chị, nỗi buồn của chị, đau khổ của chị. Mọi thứ, mọi thứ, đều liên quan đến chị ấy.
Một lần tình cờ em xem lại video bài “Kimi To Boku No Kankei” mà chị và Maeda-san cùng hát. Cũng là bài duy nhất em và chị cùng song ca. Và vì vậy em mới phát hiện ra nụ cười, ánh mắt của chị khi hát cùng chị ấy khác hẳn khi hát cùng em. Đứng hát cùng Maeda-san, chị thật sự cười rất tươi, trông rất hạnh phúc. Khi biết được điều này thì đã quá muộn. Vì lúc đó em phát hiện ra mình đã yêu chị mất rồi. Làm sao đây. Em thật sự không biết nên làm gì cả. Chỉ biết đứng nhìn chị dõi theo chị ấy. Dùng ánh mắt dịu dàng đó nhìn chị ấy.
***
Khi mọi người thông báo ngày mà chị sẽ tốt nghiệp, em biết đó là quyết định của chị và hoàn toàn không thấy bất ngờ về điều đó. Vì ngày này của một năm trước, cũng tại nơi đây, rạp hát này, chị ấy Maeda-san đã tốt nghiệp. Chị muốn tuy không thể cùng nắm tay nhau nhưng ít ra cũng có thể tốt nghiệp cùng một ngày đúng không.
Ngày cuối ở Tokyo Dome chị ấy đã về, chị rất bất ngờ. Vì trước đó chị đã nói là chị ấy không thể về được. Nhưng cuối cùng chị ấy cũng xuất hiện. Khi nhìn thấy dáng vẻ vui mừng đó của chị thì em biết, không ai có thể làm chị cười tươi như thế ngoài Maeda-san. Và không ai có thể thay thế chị ấy trong lòng chị, kể cả em. Chị ấy, thật sự rất quan trọng đối với chị.
Kasai-san có phải cũng đã nhận ra điều đó khi bắt gặp ánh mắt chị nhìn Maeda-san không. Và có lẽ vì thế nên Kasai-san quyết định tốt nghiệp, rời xa chị. Đúng vậy, Kasai-san đã nhận ra điều này từ sớm rồi. Còn em, giờ nhận ra thì đã quá muộn.
Lúc nào chị cũng nói, em rất giống Maeda-san. Em làm chị nhớ đến chị ấy. Có phải đó là lý do chị luôn quan tâm em không. Chị ở cạnh em, chỉ để nhìn thấy một chút hình bóng của chị ấy trong em đúng không. Điều này làm em đau một, thì làm chị đau mười. Phải ở cạnh một người khác chỉ để đôi khi có thể nhìn thấy những cử chỉ, hành động giống một ai đó. Không phải rất đau đớn sao. Nên em không bao giờ trách chị. Mà ngược lại, em rất vui vì mình có thể giống chị ấy dù chỉ là một phần nhỏ nhoi, để có thể ở bên chị.
Trước đây em thường hay tự trách bản thân mình sao ngốc quá, không nhận ra ánh mắt đó sớm hơn. Như thế thì có lẽ em đã không phải yêu chị nhiều đến thế. Bây giờ em vẫn còn trách bản thân mình, nhưng là trách sao không yêu chị sớm hơn. Như thế thì em có thể được ở bên cạnh chị, dõi theo chị nhiều hơn rồi. Em đúng là một đứa Ponkotsu vô dụng mà.
***
Nè, Itano-san. Mối quan hệ giữa em và chị là gì thế?
Đó là câu hỏi mà trước giờ em luôn muốn hỏi chị. Nhưng không có can đảm. Vì em biết rất rõ câu trả lời. Chị mãi mãi chỉ xem em là một đứa em không hơn không kém. Điều đó giờ không còn quan trọng nữa. Câu hỏi đó giờ đây đã được thay bằng một câu khác rồi.
Em, Shimazaki Haruka yêu chị Itano Tomomi. Cám ơn chị đã xuất hiện trên thế giới này, để em có thể yêu chị.
***
Yui’s POV:
_Hôm nay, tớ sẽ thông báo tốt nghiệp.
Khi nghe Itano-san nói những lời đó, người đầu tiên tôi quay qua nhìn không phải là ai khác, mà chính là cậu. Tôi biết cậu chắc chắn rất bất ngờ vì điều này. Vì trong lòng cậu, Itano-san quan trọng hơn bất cứ thứ gì trên đời này. Cậu không nói gì cả, chỉ im lặng và cúi đầu xuống đất như thế, trong khi tất cả mọi người đều quay quanh lấy chị ấy. Còn tôi thì chỉ biết đứng lặng bên cạnh.
Tôi có thể nghe thấy từng tiếng nấc của cậu khi Itano-san ra ngoài kia thông báo chị ấy sẽ tốt nghiệp. Cậu khóc ngày càng lớn hơn, rồi đột nhiên cậu ôm chầm lấy vai tôi. Lúc đó tôi rất muốn ôm cậu vào lòng, an ủi cậu, cho cậu cảm giác ấm áp. Nhưng tôi là một kẻ vô dụng, nên cuối cùng cũng không thể làm được. Chỉ có thể bất lực đứng đó nhìn cậu đau lòng như thế mà thôi.
_Paru-chan!
Khi nghe tiếng gọi, tôi ngước lên nhìn và thấy chị ấy, chị ấy đã quay trở lại và đang tiến đến chỗ của tôi và cậu. Đột nhiên tôi nở một nụ cười khi nhìn chị ấy. Tôi cười vì khi thông báo tốt nghiệp, người chị ấy quan tâm đầu tiên là cậu, đã nghĩ đến cậu.
Cậu thôi không ôm tôi nữa, mà quay lại sà vào lòng chị ấy và tiếp tục khóc như một đứa trẻ.
Tôi rất lo cho cậu, không biết sau khi chị ấy tốt nghiệp, cậu không còn ở bên cạnh chị ấy được nữa thì cậu sẽ ra sao đây. Khi cậu cười cậu sẽ quay qua nhìn ai, khi cậu buồn cậu sẽ nghĩ đến ai. Và những lúc khi cậu khóc như thế này, tôi lại không đủ can đảm để an ủi cậu còn ai sẽ ôm lấy cầu xoa đầu và bảo “Không sao đâu”.
Tôi yêu cậu nhiều lắm, và tôi càng biết rõ, người cậu yêu không phải ai khác, đó chính là Itano-san. Tôi biết rõ điều này vì tôi có thể nhìn thấy ánh mắt của cậu khi nhìn chị ấy. Vì đó cũng là ánh mắt mà tôi dùng để nhìn cậu. Nhưng cậu sẽ không bao giờ biết được điều đó. Vì trái tim cậu luôn hướng về phía chị ấy.
Tôi, cậu và chị ấy, đều là những người không giỏi bày tỏ tình cảm của mỉnh nhỉ. Thật lạ là tại sao cả ba chúng ta lại có thể thân thiết đến thế.
Giờ thì chỉ còn lại Tôi và cậu. Tôi cần phải mạnh mẽ lên, dũng cảm hơn nữa, để có thể bảo vệ cậu khi không còn chị ấy ở bên.
***
_ Nè, Yuihan.
_ Hai, Itano-san.
_ Thật là, đã nói em và Paru-chan đừng gọi chị là Itano-san nữa, cứ như mọi người gọi Tomochin không được sao.
_ Xin lỗi. Em… - Tôi chỉ biết cúi đầu và không biết đáp gì.
_ Thôi bỏ đi…Nè, Yuihan. – Đột nhiên chị gọi lớn tên tôi.
_ Sao ạ - Tôi ngẩng đầu lên và nhìn vào chị ấy.
_Em định khi nào sẽ bày tỏ với Paru thế?
_ Ểh… Chị nói gì vậy em… – Mặt tôi đỏ bừng lên khi nghe chị ấy hỏi như thế. Tôi chưa kịp nói hết câu thì chị ấy đã cắt ngang lời tôi.
_ Em không cần chối đâu. Chị có thể nhận ra yêu Paru-chan như thế nào. Cái cách em đối xử với em ấy, cách em nhìn em ấy. Em vui khi thấy em ấy vui, đau lòng khi thấy em ấy khóc. Chị không phải ngốc mà không thể nhận ra.
_Nhưng mà cậu ấy…em…
_ Cố lên nào. Tuy người em ấy yêu là chị, không phải em. Nhưng không lẽ em định bỏ cuộc dễ dàng vậy sao. Không có chút chí khí nào cả.
Tôi rất bất ngờ khi nghe chị ấy nói điều đó. Chị ấy biết rõ sao. Không thể nào, sao chị ấy có thể biết được. Cậu đã giấu nó rất kĩ, cố gắng không thể hiện điều đó ra thì làm sao chị ấy có thể biết được chứ. Giống như tôi đã cố gắng giấu kín tình cảm của mình dành cho cậu và đến giờ cậu vẫn không hề biết điều đó.
_Chị..biết cậu ấy yêu chị sao. Vậy tại sao chị…
_ Ánh mắt Paru-chan nhìn chị và ánh mắt em nhìn em ấy rất giống nhau. Và đó cũng là ánh mắt chị nhìn cậu ấy trong suốt 8 năm qua.
Chị ấy yêu người khác sao. Có phải đó là lý do mà cậu không nói với chị ấy không. Có phải cậu biết người chị ấy yêu là ai rồi không. Tôi thật sự muốn chạy đến hỏi cậu. Nhưng tôi biết, dù bây giờ cậu có đứng trước mặt thì tôi cũng sẽ không dám hỏi.
_ 8 năm nay chị đã không bỏ cuộc, thậm chí dù đau khổ khi nhìn cậu ấy hạnh phúc bên cạnh người khác thì chị vẫn không hề bỏ cuộc. Vì thế, em cũng vậy nhé. Hãy tiếp tục ở bên cạnh Paru-chan, mang lại hạnh phúc cho cậu ấy. Chị tin Yuihan sẽ phải là một người bỏ dỡ giữa chừng đâu. Đúng không?
Phải. Tôi sẽ không bỏ cuộc. Như chị ấy nói. Chị ấy có thể dõi theo một người trong suốt 8 năm thì tôi cũng sẽ nhất định làm được. Bắt đầu từ hôm nay. Tôi phải mạnh mẽ lên, can đảm lên. Phải đem lại hạnh phúc cho cậu.
Yokoyama Yui tớ, dù thế nào cũng sẽ không bao giờ rời xa cậu, sẽ ở cạnh cậu, bảo vệ cậu. Và luôn yêu cậu như thế này. Tôi nhất định sẽ không bỏ cuộc đâu. Hãy chờ tớ, Shimazaki Haruka.
***
*Flashback
Một cô gái đang gục đầu xuống bàn và ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Cánh cửa từ từ hé mở, một cô gái khác đang bước vào, nhìn vào cô gái nhỏ kia mỉm cười. Cô cởi chiếc áo khoác của mình ra và đắp cho cái người đang ngủ gục trên bàn. Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt vào mái tóc ngắn của cô gái đang ngủ và thì thầm
_ Xin lỗi vì không thể đáp trả tình cảm của em. Trong lòng chị chỉ có mỗi cậu ấy mà thôi. Chị đã từng làm tổn thương Chiyuu một lần, chị không muốn làm tổn thương thêm em. Chúng ta là những kẻ ngốc, luôn yêu một người mà biết rõ người đó không hề yêu mình.
Cô gái lớn hơn vẫn tiếp tục vuốt tóc cô gái đang ngủ kia.
_ Chị chỉ là một vị khách lạc đường, đã đi lạc vào trái tim em mà thôi. Nên em đừng yêu chị nhiều như thế nữa nhé. Cô bé Ponkotsu ngốc của chị. Em nhất định phải hạnh phúc đó. Paru-chan.
END
Bonus cho cái hình ở đoạn cuối

Hay lắm luông! nhớ Tomochin lắm.
Trả lờiXóaNhưng Ponkotsu là gì vậy ?
Trả lờiXóa